Câu Chuyện Người Cha Và Hai Con Trai - Người Em

Bài học rút ra từ dụ ngôn "Đứa con hoang đàng" mà Chúa Giê-xu đã dạy cho các môn đệ, được ghi chép lại trong Lu-ca 15:11-32.

Tổng quan về câu chuyện

Câu chuyện nói về một người đàn ông kia có hai người con và một phần tài sản đáng kể. Một hôm người con út đòi một nửa gia tài của mình và đi đến nơi xa. Sau một khoảng thời gian biệt tăm khỏi gia đình, cậu tiêu hết sạch tiền của và lâm vào cảnh túng thiếu, cùng với nạn đói trầm trọng, cậu nhận ra hành động của mình là sai và quay trở lại cầu xin sự tha thứ của cha mình. Cha cậu rất vui khi thấy cậu vẫn còn sống. Về phần người con cả, anh sống cùng cha và chứng kiến toàn bộ sự kiện đó nhưng anh không hề vui vì sự trở lại của người em.

Đây là một câu chuyện được nhắc rất nhiều giữa vòng cộng đồng Cơ Đốc nhân về thực trạng của loài người và tình yêu thương bao la của Đức Chúa Trời dành cho nhân loại. Được cảm động viết bài viết này, tôi mong muốn đi sâu vào góc nhìn của cả ba nhân vật với mong muốn bản thân và các bạn đọc nhận được một bài học nào đó.

Sự ra đi của người em

Kinh Thánh mô tả sự ra đi của người em chỉ trong hai câu ngắn ngủi, vì vậy mà hoàn cảnh của chuyến đi này dễ bị bỏ qua. Chúng ta không biết rõ nó đã được thai nghén trong bao lâu, quá trình phân chia gia tài của người cha như thế nào, hay chính những người trong cuộc cảm thấy ra sao, nhưng khi đi sâu vào các chi tiết, chúng ta có thể hiểu phần nào thực tế tình cảnh của gia đình này.

Hắn đã nuôi dưỡng ý tưởng về nơi xa trong một khoảng thời gian dài. Vì đối với văn hóa thời đó, việc chia gia tài chỉ diễn ra khi người sở hữu tài sản mất đi, mà ở đây, hắn đã lựa chọn làm trái với văn hóa, cắt đôi và rời bỏ nhà cha mình. Điều này không thể đến từ một quyết định bồng bột, vì có sự tham gia của cả một gia đình; điều này không chỉ diễn ra ngày một ngày hai, vì "phương xa" đó là một địa điểm rõ ràng, được cụ thể hóa trong tâm trí của hắn qua nhiều ngày.

Và hắn đứng đây, tại nơi phương xa mà mình luôn nghĩ tới, với nỗi hân hoan, niềm hoài bão về một cuộc sống mới ngoài sự bảo bọc của cha, xa chốn quê hương quen thuộc. Thích thú khi được sống "thật", hắn bắt đầu một công việc làm ăn mà sớm thôi hắn sẽ biết mình đang dùng tiền cách liều lĩnh; hắn bỏ tiền ra mua những thứ ngu ngốc khiến lòng hắn thích; hắn nâng cao "mức sống" của mình bằng những dịch vụ sang trọng, bữa tiệc xa hoa. Rồi một ngày...

<center style="padding-bottom:8px">Hắn mất sạch!</center>

Không còn tài sản, cũng không có giai nhân, bạn bè thành ra cũng biến hết. Hoạ vô đơn chí, nơi hắn ở lại chịu nạn đói trầm trọng, mảnh đất mơ ước nay trở thành sự khốn khổ. Hắn phải chịu sự cai trị của người bản địa, làm một công việc thấp kém và bẩn thỉu. Hắn được sai đi chăn heo, heo còn sống tốt hơn hắn. Không còn những hoài bão đáng tự hào, giờ đây hắn chỉ mong được ăn đồ thứ heo kia ăn mà thôi.

Nhưng may cho hắn, tại một nơi phương xa, vẫn có một người mong chờ nó trở về. Mắt hắn mở ra, "bao nhiêu người làm thuê ở nhà cha ta có cơm bánh ăn không hết, còn ta ở đây lại bị chết đói thể này?" hắn nói. "Mình sẽ về nhà, xin lỗi cha và Trời" hắn nghĩ và hắn đã làm theo điều đó. Hắn chẳng mong chờ cha sẽ tha thứ cho mình, hắn sẵn sàng chịu đồn đại của xóm làng, sự thất vọng của gia đình và sự xa lánh của bạn bè xưa cũ. Nhưng tình yêu của cha dành cho hắn vượt trên mọi điều hắn đã làm.

<center style="padding-bottom:8px">Cha luôn yêu hắn!</center>

Câu chuyện của người em cho thấy điều gì?

Là một người con, tôi vô cùng thấm thía về tiến trình bước đi của người em. Tôi cũng đã có một phương xa của riêng mình, nơi mà những hoài bão của tôi hướng đến và cũng là nơi mà danh tôi "chắc" được tự hào. Tôi đã từng lựa chọn bạn bè, sự hào nhoáng hơn là gia đình "cũ kỹ" của mình, tôi đã từng chống lại những văn hóa tốt đẹp mà nghĩ rằng mình là một "nhà cách mạng". Thật nhờ Chúa gìn giữ mà tôi mới toàn vẹn cho đến hôm nay.

Tôi lại thiết nghĩ nếu tại nơi phương xa đó, người em vẫn giữ sự kết nối với cha thì chắc không dẫn đến sự đổ vỡ như vậy, vì dù sao cha anh vẫn đủ khôn ngoan để quản trị cả một gia tài cơ mà, nói chi chỉ là một nửa. Nếu như trong quá trình sống tại phương xa, anh nhìn lại và nhận ra mình đi sai đường sớm hơn thì sao? Hay vì cái tôi của anh cao quá mà đến lúc đối diện cơn đói đến chết mới bị hạ gục?

Mặt khác, là một con cái Chúa, tôi được nhắc nhở về sự khiêm nhường của mình trước Chúa là Đấng Toàn Năng. Tôi không thể cãi lại ý Trời và ý Trời cho tôi luôn là tốt nhất, điều quan trọng là tôi phải hiểu Trời muốn tôi làm gì?

Có những điều cơ bản theo quy luật của đất này như "có làm mới có ăn", "ở hiền gặp lành", "gieo hạt nào gặt quả đấy", v.v. nhưng có những điều sâu xa hơn, ví như cưới vợ gả chồng, công ăn việc làm, v.v. nếu tôi lựa theo ý mình giống người em thì chỉ có từ chết tới bị thương, hoặc nếu điều đó tốt thì tôi đã bỏ lỡ sự tốt nhất.

Trong câu chuyện này, người em đã không có sự dẫn dắt của cha mình ở nơi phương xa, nhưng điều vui mừng cho tôi và mọi người tin là chúng tôi có Chúa ở cùng, dẫn dắt, tất cả đều có qua sự cầu nguyện. Vậy tôi cầu xin sự dẫn dắt của Chúa trên tôi và các bạn luôn qua đức tin của Chúa Cứu Thế Giê-xu, Chúa chúng ta.