Tết tuổi 23
Xuân 2025 thật là xuân đáng nhớ, nó bắt đầu với cảm giác chẳng màng đến về nhà vì nỗi thất vọng dành cho bản thân trong năm vừa qua nhưng lại kểt thúc bằng một lời hứa "năm sau con sẽ về". Tôi cũng là tôi, nhưng sau Tết này, tôi là tôi có trí hiểu.
1. Tôi hiểu rằng tôi có một mái ấm
Đó là nơi tôi sinh ra và lớn lên, là nhà của tôi. Đó là nơi tôi được bước những bước đầu tiên, nói nhưng tiếng lọt lòng, học những điều mà trường lớp chẳng hề dạy. Đó cũng là nơi tôi trở về, bến bờ thương mến cho tôi.
Thuyền tôi ra khơi xa, nay cũng đã ngót nghét 10 năm trời. Tại miền trời thủ đô tổ quốc, tôi được chạy nhảy, học hỏi, thử nghiệm nhiều điều hay, vài điều dở. Tôi kết được nhiều bạn mới có cùng chí hướng phát triển giống tôi. Tôi có được Đức tin của mình và một tình yêu nho nhỏ. Tôi chạy nhiều cuộc đua và thua một số chúng.
Đã biết "thất bại là mẹ thành công" nhưng những bàn thua nhỏ đấy không "nhỏ" như tôi tưởng, nó chì chiết cái tôi của tôi, khiến tôi nghĩ rằng "mình đã thất bại, ba sẽ buồn", "mình đã làm phí công ba chăm sóc" và tôi quên mái ấm của chính mình, bị chết trong đống đổ nát của sự tự ái của bản thân.
Và ba tôi nói "Ba là ba của con... chỉ cần con sống và hạnh phúc là ba vui rồi". Đó là khi tôi hiểu:
- Phước đối với ba là khi thấy tôi trưởng thành và hạnh phúc bước đi trên con đường mình chọn, còn nếu tôi có tâm tư hiếu thảo cùng ba thì đó là điều phước hơn vì .tôi cùng các con tôi sẽ hưởng kết quả của lòng hiếu thảo đó.
- Cái tôi của tôi không thể lớn hơn tình yêu thương của gia đình mình. Gia đình tôi sẽ vẫn yêu tôi dù tôi có vấp ngã bao nhiêu lần đi chăng nữa. Và nếu chỉ còn vài người trên thế giới này yêu thương tôi, thì đó là gia đinh.
- Ba tôi đã già và tôi cũng đã đến tuổi cần phải vững vàng gánh vác cuộc sống mình, gia đình mình. Tôi đang trong cuộc đua với sức khỏe của ba.
- Cùng với ba, tôi, mẹ kế tôi và các em tôi là một mái ấm.
2. Chuyện tiền nong
Tôi đã cùng với ba tôi nói nhiều về việc quản trị tài chính cá nhân và gia đình. Thú thật rằng trước giờ tôi chẳng hề nghĩ nhiều về vấn đề này, vì dù nguồn thu tôi ít nhưng nhu cầu không có nên chẳng mấy khi chi cho điều gì vì vậy net luôn dương.
Ba kể cho tôi những ngày tuổi 30 của ba. Khi tôi còn bé, ba đã nuốt nước mắt vào trong vì áp lực tài chính khi nuôi dưỡng cho thân thể yếu ớt của tôi. Nghe kể, ngày đó 1 tháng lương ba chỉ đủ cho hai hộp sữa cho tôi vì tôi bị chứng biếng ăn.
Ba không trách trời, trách người nhưng tôi hiểu ba trách bản thân vì đã không đủ chuẩn bị cho cuộc sống gia đình mình. Tôi hiểu rằng mình cần gắng sức chuẩn bị cho gia đình mình từ bây giờ.
Khi nhỏ, tôi cũng thường nhìn thấy ông, bà nội, ba, mẹ tôi chẳng hề tiếc công sức, thời gian, tiền bạc, đất cát mà chăm lo cho gia đình, họ hàng xa gần của mình chẳng cần một sự báo đáp. Tôi đã từng không hiểu "sao lại phải lãng phí như vậy" cho đến khi ba tâm sự cùng tôi.
Ba luôn canh cánh trong lòng về đời sống của anh em mình. Như ba vẫn hay nói "Nếu con dư dật về tài chính nhưng người thân, họ hàng, hàng xóm láng giềng con đói kém, con ăn cơm liệu có ngon?". Tôi hiểu rằng tài chính mình cần phải vững vàng để tôi đủ sức làm điều lương tâm tôi muốn.
Tôi đã hiểu những người tôi cần quan tâm nhất chính là gia đình của tôi.
3. Chuyện người ta
Như tôi đã nói nhà là ngôi trường đầu tiên và còn mãi đối với tôi. Nhưng không chỉ như thế, nhà còn là ngôi trường mà ở đó, mọi thứ miễn phí cho tôi; không như ở đời.
Ở đời này, người ta chỉ tốt với mình khi mình chưa ảnh hưởng đến quyền lợilợi của họ. Thật vì như chỉ có ông Trời, Đấng Tạo Hóa mới dễ dàng hào phóng ban cho mọi người mọi thứ. Con người không bao giờ thoát khỏi được cái cửa lợi ích cá nhân.
Ở đời này, người quan tâm thật lòng với tôi chỉ có thể là gia đình. Nhiều người chỉ quan tâm tôi bởi điều đó khiến cho lòng họ được thỏa mãn khi họ ban cho, chứ chẳng mấy mà lo cho tôi. Nhiều người khác, họ được trả tiền để quan tâm tôi. Nhiều lời hỏi thăm chỉ đến rồi đi, xã giao, vô cảm, vô nghĩa. Người coi tôi là gia đình lại quan tâm tôi đến mức tôi "chán ngấy" họ...
Phước cho tôi, vì tôi là kẻ đã mù nhưng nay được thấy.