Kỷ Luật Thuộc Linh (phần 1)
1. Thói quen thánh về Học tập (2 Ti-mô-thê 2:14-16)
"Con hãy chuyên tâm phục vụ cho được đẹp lòng Đức Chúa Trời, như người làm công không có gì phải hổ thẹn, thẳng thắn dạy lời chân lý."
~ 2 Ti-mô-thê 2:15 ~
Khi nhắc đến từ "học" với một số người, sẽ dễ thấy họ rùng mình khi nhớ lại những ngày tháng buồn tẻ ở trường, học vẹt và nhồi nhét kiến thức cho các kỳ thi. Họ sẽ nói "Không, cảm ơn!" hay "Tôi mừng vì mấy thứ đấy qua rồi!". Những người như vậy sẽ đồng ý với tác giả của sách Truyền Đạo, là người cho rằng: "học nhiều làm mệt mỏi thân thể" (12:12).
Tuy nhiên, trong hành trình hướng đến sự biến đổi thiêng liêng, tức là đời sống Cơ Đốc nhân, kỉ luật trong việc học tập đóng vai trò rất quan trọng. Học tập có mục tiêu rõ ràng, mục đích thiêng liêng và một tầm nhìn rộng.
Mục tiêu, mục đích và tầm nhìn rõ ràng của việc học
Trong lá thư gửi cho các tín hữu ở Rô-ma, Phao-lô đã viết về sự tương phản giữa việc tuân theo các khuôn mẫu của thế gian và được biến đổi bởi sự đổi mới trong tâm trí (12:2). Tâm trí được đổi mới khi nó áp dụng vào những điều chân thật, cao quý, công chính, trong sạch, đáng yêu, đáng ngưỡng mộ, xuất sắc, đáng khen ngợi (Phi-líp 4:8). Đây là những điều mà Phao-lô đã khuyên nhủ các tín đồ tại Phi-líp rằng họ nên suy nghĩ, tập trung tâm trí vào trao trọn tấm lòng mình cho nó. Và khi họ làm như vậy, họ sẽ được biến đổi và được giải phóng (Giăng 8:32). Đây là mục tiêu rõ ràng của việc học.
Khi nói đến việc học Kinh Thánh, chúng ta thường dễ dàng lướt qua bề mặt, giống như con chuồn chuồn bay qua một cái ao tĩnh lặng. Nhưng giống người thợ mỏ, bạn càng đào sâu bao nhiêu, bạn càng khám phá ra những kho báu giá trị bấy nhiêu. Một tác giả của Thi thiên tuyên bố rằng ông đã giấu lời Chúa trong sâu thẳm trái tim mình như một chiếc khiên chống lại tội lỗi (Thi thiên 119:11). Phao-lô cũng bảo Ti-mô-thê trẻ tuổi học Kinh Thánh để ông có thể được "sẵn sàng cho mọi việc lành" (1 Ti-mô-thê 3:17). Đây là mục đích thánh thiện của việc học.
Quyển sách khác của Đức Chúa Trời
Bên cạnh việc học Kinh Thánh, chúng ta cũng cần đọc và suy ngẫm về các sách, báo và các bộ phim. Việc học tập về con người và ngôn ngữ cơ thể sẽ mang lại lợi ích to lớn trong việc hiểu bản chất con người. Việc quan sát thế giới được tạo ra - thường được gọi là "quyển sách khác của Chúa" - sẽ giúp chúng ta "nhận thức được sự huyền bí thiêng liêng trong mọi thứ", theo lời của tác giả người Nga Fyodor Dostoevski. Đây là tầm nhìn rộng lớn của học tập.
Hãy suy ngẫm về: Lời mời của Chúa về kỷ luật của sự học tập dành cho bạn ngày hôm nay là gì?
2. Thói quen thánh về đơn giản/giản dị (Ma-thi-ơ 6:25-34)
"Nhưng trước hết hãy tìm kiếm Nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ ban cho anh em mọi điều ấy nữa"
~ Ma-thi-ơ 6:33 ~
Phải chăng chúng ta đang quá bận rộn?
Mọi thứ trong cuộc sống dường như đang diễn ra nhanh hơn bao giờ hết – các nhu cầu của gia đình, các chương trình của nhà thờ, thói quen hàng ngày. Nhưng chúng ta càng lấp đầy cuộc sống của mình bằng các thiết bị và chiến lược tiết kiệm thời gian, thì chúng ta càng cảm thấy vội vã. Nhiều tín đồ mong muốn có một cuộc sống giản dị đích thực, "một điều cần thiết duy nhất" mà Mary được khen ngợi khi ngồi dưới chân Chúa Jesus (Lu-ca 10:42).
Sự giản dị không chỉ là bán chiếc xe thứ hai, mua quần áo ở cửa hàng đồ cũ hay tự nướng bánh mì. Truyền thống Benedictine nắm bắt được phẩm chất bên trong hấp dẫn này trong cụm từ – in simplicitate cordis – có nghĩa là "trong sự giản dị của trái tim". Nó mô tả một cuộc sống lột bỏ khỏi những điều không thiết yếu và tầm thường, một thực tại bên trong thể hiện ra lối sống bên ngoài.
Đa-vít đã cầu xin một điều: "Tôi đã xin Chúa một điều... ấy là tôi được ở trong nhà Chúa đến suốt đời (Thi Thiên 27:4). Phao-lô đã giản lược cuộc sống của mình thành một mục tiêu: "Nhưng chỉ chú tâm vào một điều... nhắm mục đích đoạt được giải thưởng, là sự kêu gọi thiên thượng của Đức Chúa Trời trong Chúa Cứu Thế Giê-su" (Phi-líp 3:13-14). Chúa Giê-su định nghĩa sự giản dị thực sự là có một kho báu, một chủ nhân, một trọng tâm – Nước Đức Chúa Trời và sự công chính của Ngài (Ma-thi-ơ 6:33).
Thomas Merton đã thúc giục các tín đồ phục hồi "một cuộc sống giản dị và lành mạnh, sống với nhịp độ vừa phải và dễ chịu với con người." Chúa Giê-su đã chỉ ra cách thực hiện điều này. Ngài chữa lành người bệnh, cho người đói ăn, đuổi quỷ, nhưng vẫn có thời gian chơi với trẻ em, ngủ trưa, ăn uống với bạn bè.
Sự giản dị thật thật ra không quá khó
Sự giản dị thực sự của tấm lòng là khi chúng ta dâng lên Chúa mọi thứ, cả những khía cạnh được gọi là "thánh thiện" và "thế tục" của cuộc sống, không ngừng nghỉ trong tình yêu và lời ngợi khen.
Thái độ giản dị đối với của cải sẽ kiềm chế nhu cầu đa dạng của chúng ta bằng cách nhắc nhở chúng ta về những gì chúng ta đã có. Bất chấp những điều nói trên quảng cáo, chúng ta vẫn có thể sống mà không cần chiếc xe xịn nhất, thời trang mới nhất, máy tính nhanh nhất và tìm thấy sự hài lòng trong những thứ nhỏ bé, quen thuộc, bình thường. Sự giản dị là liều thuốc giải độc do Chúa ban cho lòng tham, lòng kiêu hãnh và đố kỵ, sự phù phiếm, sự giả tạo và lòng tham.
Hãy suy ngẫm về: Sự giản dị là tự do, không phải là nô lệ.
3. Thói quen thánh về sự chậm lại (I-sa 30:15-18)
"Các ngươi sẽ được giải cứu nhờ quay trở lại và yên nghỉ. Các ngươi sẽ được sức mạnh nhờ yên lặng và tin cậy."
~ I-sa 30:15 ~
Nhịp điệu để làm việc và nghỉ ngơi, làm việc và nghỉ ngơi đã được đan xen vào chính cấu trúc của sự sáng tạo. Lời tường thuật trong Sáng thế ký ghi rằng "vào ngày thứ bảy, Ngài nghỉ ngơi khỏi mọi công việc của Ngài" (2:2). Chúa có kiệt sức vì tất cả những việc tạo dựng và uốn nắn đó không?
Không! Tiên tri I-sa đã kêu lớn rằng: "Các ngươi không nghe sao? Đấng tạo dựng nên các cùng trái đất... sẽ không mệt mỏi hay kiệt sức" (40:28). Chúa đã nghỉ ngơi vào ngày thứ bảy để tận hưởng mọi thứ Ngài đã tạo ra - ngày và đêm, đại dương và bầu trời, cây cối và các loài thực vật.
Ngày Sa-bát và mạng lệnh "phải nghỉ ngơi"
Ra khỏi Ai Cập và vào sa mạc, Chúa đã định hình một cộng đồng Giao Ước từ những con người có tư duy nô lệ. Ngài ban cho họ một ngày Sa-bát để nghỉ ngơi như một món quà, và nói rằng ngày đó phải có nhịp độ khác với tất cả những ngày khác trong tuần. Đó là một ngày thánh để nghỉ ngơi, suy ngẫm và tưởng nhớ (Xuất hành 20:8).
Mặc dù đã có nhiều thay đổi trong các thế hệ kể từ đó, nhưng nhu cầu giữ ngày Sa-bát, chậm lại, nghỉ ngơi – gọi thế nào cũng được – vẫn không thay đổi. Trong một thế giới đang phải chịu đựng căn bệnh vội vã, chúng ta cần thường xuyên lắng nghe lời mời gọi sâu sắc, ấm áp, chào đón để "hãy yên lặng và biết rằng Ta là Đức Chúa Trời" (Thi thiên 46:10), và lời của Chúa Jesus: "Hãy đến cùng Ta, hỡi những kẻ mệt mỏi và nặng gánh ưu tư... Ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ" (Ma-thi-ơ 11:28).
Giá trị của sự nghỉ ngơi
Chúng ta cần học nhịp điệu dự phần và rút lại mà Chúa Giê-xu đã thực hành (Lu-ca 5:16). Giống như chiếc bình đựng nước sông đục sẽ lắng xuống nếu không bị khuấy động, sự hỗn loạn trong cuộc sống của chúng ta cũng sẽ lắng xuống khi chúng ta dừng lại và nghỉ ngơi. Nhà thơ Lawrence Ferlinghetti viết: "Ngay cả trên thiên đàng, họ cũng không hát mọi lúc".
Giữ ngày Sa-bát mang lại những món quà – món quà của sự tự do khỏi sự kiểm soát ("Tôi không phải là giám đốc điều hành của vũ trụ"), món quà của sự khép lại ("Tôi nghỉ ngơi trong khoảng cách giữa một tuần kết thúc và tuần mới bắt đầu") và món quà của sự nhìn nhận, khi, như William Wilberforce đã viết, "những điều trần thế hiện lên với kích thước thật của chúng". Thật vậy, cho đến khi chúng ta nhìn bằng đôi mắt của Đức Chúa Trời, những khó khăn của đời này nó không vĩ đại đến thế.
Hãy suy ngẫm về: Nghỉ ngơi không phải là điều chúng ta làm, nhưng điều đó xảy ra với chúng ta khi chúng ta ngừng làm.
4. Thói quen thánh của sự khiêm nhường (Gia-cơ 4:1-10)
"Hãy hạ mình xuống trước mặt Chúa, thì Ngài sẽ nhấc anh em lên"
~ Gia-cơ 4:10 ~
Tiên tri Mi-chê trong Cựu Ước đã công bố rằng một trong những yêu cầu mà Chúa dành cho dân của mình đó là họ phải khiêm nhường trước mặt Chúa (6:8). Các từ "khiêm nhường" và "khiêm tốn" bắt nguồn từ "humus" nghĩa là "của trái đất". Sự khiêm nhường được miêu tả như là "sự tĩnh lặng tuyệt đối của tấm lòng" (Andrew Murray). Sống với thái độ khiêm nhường là một sự lựa chọn và một quyết định có ý thức.
Khiêm nhường là một đồng xu hai mặt. Một mặt, nó thực sự thuận phục lời của Chúa Giê-xu: "Ngoài Ta, các ngươi chẳng làm chi được" (Giăng 15:5). Chúng ta thừa nhận rằng mình có khuyết điểm. Chúng ta phạm tội. Chúng ta không đạt đến lý tưởng tốt lành vinh quang của Chúa. Chúng ta là những hạt bụi nhỏ trong vũ trụ bao la, thiếu thốn, không trọn vẹn bên ngoài mà cũng chẳng đủ đầy bên trong.
Mặt khác, sự khiêm nhường tự tin tuyên bố cách mạnh mẽ rằng: "Tôi có thể làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi" (Phi-líp 4:13). Chúng ta vui thích trong lẽ thật Kinh Thánh rằng chúng ta được tạo dựng một cách kì diệu (Thi thiên 139:13-16), là những người được nên mới trong Đấng Christ (Ê-phê-sô 4:24) và là những người được yêu thương, quý báu và tôn trọng trước mắt Đức Chúa Trời là Cha (1 Giăng 3:1).
Sự khiêm nhường là một kỉ luật thuộc linh được xây dựng bằng sự phục vụ và thờ phượng. Khi chúng ta phục vụ người khác, chúng ta sẽ trân trọng họ. "Tôi" và "của tôi" sẽ được thay thế bằng "chúng ta" và "của chúng ta". Câu hỏi của Chúa Giê-xu dành cho người mù Ba-ti-mê "Ta có thể giúp gì cho ngươi?" (Mác 10:51), giờ đây trở thành câu hỏi mà chúng ta hỏi những người xung quanh mình.
Khi chúng ta thờ phượng Chúa, nhìn thấy Ngài ở trên cao và được tôn cao, chúng ta nhân ra rằng tất cả những gì chúng ta là, tất cả những gì chúng ta có, tất cả những gì chúng ta làm, trước tiên đều được Chúa ban cho chúng ta. Với sự khiêm nhường, chúng ta hoàn toàn thừa nhận rằng chúng ta hoàn toàn phụ thuộc vào Ngài trong từng hơi thở của mình.
Sách Gia-cơ dạy cho chúng ta rằng khi chúng ta hạ mình trước Chúa, Chúa sẽ làm ba điều:
- Ngài ban cho chúng ta ân điểu của Ngài (4:6)
- Ngài đến gần chúng ta như cách chúng ta đến gần Ngài (8)
- Ngài nâng chúng ta lên (10)
Mong rằng lời cầu nguyện buổi sáng của John Wesley: "Xin cho con không là gì cả và Đấng Christ là tất cả trong mọi sự" trở thành lời cầu nguyện hàng ngày của chúng ta.
Hãy suy ngẫm về: "Sự khiêm nhường chỉ là một từ khác để chỉ vị trí siêu cấp nhỏ bé xíu xìu xiu mà chúng ta có khi nhìn vào Đấng Christ" - Joni Earechson Tada.
5. Thói quen thánh của sự kín nhiệm (Ma-thi-ơ 6:1-4)
"Cha các ngươi, là Đấng nhìn thấy trong nơi kín nhiệm, sẽ ban thưởng cho các ngươi"
~ Ma-thi-ơ 6:4 ~
Có một chứng nghiện cũng nghiêm trọng như nghiện rượu hay nghiên ma túy nhưng có thể tinh vi hơn một chút, đó là chứng nghiện sự ghi nhận, kết quả của sự nhầm lẫn giữa hiệu suất và giá trị của một người.
Các dấu hiệu của nghiện sự ghi nhận có thể được thể hiện như là "Tôi đang làm như thế nào?", "Người khác có thích tôi không?", "Tôi có tạo được ấn tượng tốt không?". Sự so sánh và sự cạnh tranh là người hầu cận nó, đố kỵ và oán giận là bạn thân của nó.
Henri Nouwen nói rằng trọng tâm của việc nghiện sự ghi nhận là vấn đề của sự sở hữu. "Tôi đang thuộc về ai? Chúa hay thế gian? Nhiều mối bận tâm hàng ngày của tôi cho thấy rằng tôi thuộc về thế gian hơn là thuộc về Chúa. Một chút lời chỉ trích khiến tôi tức giận, và một chút từ chối khiến tôi chán nản. Một chút lời khen ngợi nâng cao tinh thần của tôi, và một chút thành công khiến tôi phấn khích... Thường thì tôi giống như một chiếc thuyền nhỏ trên đại dương, hoàn toàn phụ thuộc hoàn toàn vào những con sóng."
Được giải phóng là một sự tuyệt vời! Chúa Giê-xu đã được tự do là chính mình, được nói lên sự thật trong tình yêu thương, và Ngài cho chúng ta biết cách tìm được sự tự do đó: "Song khi ngươi bố-thí, đừng cho tay tả biết tay hữu làm việc gì, hầu cho sự bố-thí được kín-nhiệm; và Cha ngươi, là Đấng thấy trong chỗ kín-nhiệm, sẽ thưởng cho ngươi." (Ma-thi-ơ 6:3-4). Phao-lô thúc giục các sứ đồ: "bắt hết các ý tưởng phục tùng Đấng Christ" (2 Cô-rinh-tô 10:5) và được biến hóa bởi sự đổi mới trong tâm trí (Rô-ma 12:2). Chúng ta phải chiến thắng trận chiến bên trong trước. Chúng ta có thể cầu nguyện thường xuyên cho một người mà không cần phải nói cho họ biết, hay quyên góp ủng hộ cho một tổ chức hay một ai đó khó khăn trong sự kín nhiệm.
Chúng ta có thể lặng lẽ đắm mình vào một phần Kinh thánh cho đến khi nó được khắc ghi trong lòng chúng ta, một nguyên tắc chỉ đạo để sống theo. Khi chúng ta có thể đặt trọn vẹn "bộ phận quan hệ công chúng" trong trái tim mình vào bàn tay của Chúa, thì trái tim chúng ta thực sự được tự do.
6. Thói quen thánh của sự kiêng ăn cầu nguyện (Ma-thi-ơ 6:16-18)
"Song khi ngươi kiêng ăn, hãy xức dầu trên đầu, và rửa mặt, hầu cho người ta không xem thấy ngươi đang kiêng ăn, nhưng chỉ Cha ngươi là Đấng ở nơi kín-nhiệm xem thấy mà thôi; và Cha ngươi thấy trong chỗ kín-nhiệm sẽ thưởng cho ngươi."
~ Ma-thi-ơ 6:17-18 ~
Nhắc đến "kiêng ăn" và cơn đói sẽ nổi lên. Nhắc đến "tiệc tùng" khiến chúng ta lại sức. Trong Kinh Thánh, kiêng ăn và tiệc tùng thường đi đôi với nhau. Mùa Chay là mùa truyền thống để cầu nguyện và kiêng ăn để chuẩn bị cho "Lễ của các lễ" - Lễ Phục sinh.
Kiêng ăn không phải là tuyệt thực vì mục đích chính trị, cũng không phải là chế độ ăn kiêng vì lý do cá nhân (thừa cân). Kiêng ăn theo Kinh Thánh luôn có mục đích tâm linh. Kiêng ăn giúp chúng ta thoát khỏi sự ràng buộc của những điều gây xao lãng và giải cứu chúng ta khỏi nhà tù do chính mình tạo ra. Một người bắt đầu kiêng ăn đã khám phá ra sự hiện diện "thân mật" của Chúa.
Tuy nhiên, ăn chay không chỉ là việc từ bỏ thức ăn. Chúng ta có thể kiêng cà phê, tin tức, lời nói, mua sắm, ngủ hoặc lướt Internet. Chúng ta có thể kiêng phán xét người khác, lo lắng, phàn nàn, nghi ngờ, tức giận hoặc bi quan. Những lần kiêng như vậy, nếu được coi trọng như một hoạt động thánh, có thể là những bước quan trọng để quay về với Chúa bằng cả tấm lòng.
Một người phụ nữ nhận ra rằng cô đang xem TV một các vô thức như một cách để làm tê liệt cảm xúc và lấp đầy mọi khoảng trống trong cuộc sống của mình. Cô ấy quyết định làm nhiều hơn là cắt giảm - cô ấy đã làm hết sức mình và vứt bỏ chiếc TV sang một bên.
Sau khi làm như vậy, cô ấy thấy rằng mình bắt đầu chú ý đến cuộc sống, phản ứng và cảm xúc của mình theo những cách mới. Thay vì chạy trốn khỏi chúng, cô ấy có thể quay lại và hỏi cảm xúc và phản ứng thể chất của mình đang nói gì với cô. Việc kiêng ăn đã kết nối lại mối liên kết giữa cô ấy và trung tâm của mình, nơi cô ấy ở trong sự im lặng đủ lớn để có thể nghe thấy tiếng nói nhỏ nhẹ, tĩnh lặng của Chúa.
I-sa 58 nói về sự kiêng ăn thật sự, một sự kiêng ăn thánh và toàn vẹn nơi mà chúng ta trao tặng cho người nghèo, cầu nguyện cho những người đang gặp khó khăn và thách thức trước những lề thói bất công của xã hội.
Hãy suy ngẫm về: "Tôi phải trải qua quá trình thanh lọc bản thân. Tôi phải trở thành một công cụ phù hợp hơn có thể ghi lại sự thay đổi nhỏ nhất trong bầu không khí đạo đức xung quanh tôi... Đối vưới tôi, không có gì hữu ích và thánh sạch như một bữa kiêng ăn kèm theo những sự kết hợp trong tinh thần" - Mahatma Ghandi
7. Thói quen thánh của sự im lặng (Gia-cơ 3:1-12)
"Nhưng cái lưỡi, không ai trị-phục được nó; ấy là một vật dữ người ta không thể hãm-dẹp được: đầy-dẫy những chất độc giết chết."
~ Gia-cơ 3:8 ~
Thói quen thánh của sự im lặng chỉ đơn giản là kiểm soát cái lưỡi. Đó là thói quen suy nghĩ trước khi nói, lắng nghe nhiều hơn là nói (hãy nhớ - hai tai, một miệng) và kiềm chế bản thân không nói ra suy nghĩ của mình bất cứ khi nào mà im lặng là điều tốt hơn.
Sau tất cả những lời chỉ trích vô cảm về cuộc đời của Gióp trong nhiều năm mà các người bạn của ông đã đưa ra, ít nhất họ đã làm đúng một điều. Họ quá sốc trước tình trạng khủng khiếp của Gióp, quá xúc động trước những mất mát liên tiếp của ông đến nỗi "họ ngồi trên đất với ông trong bảy ngày bảy đêm [và] không ai nói một lời nào" (Gióp 2:13)
Sứ đồ Gia-cơ dành gần như toàn bộ một chương trong bức thư của mình để nói về tầm quan trọng của việc kiểm soát cái lưỡi. Ông nói rằng đó là một phần nhỏ của cơ thể, nhưng nó khoe khoang rất nhiều. Nó giống như một tia lửa có thể đốt cháy cả một khu rừng với hậu quả tàn khốc. Gia-cơ gọi nó là "một vật dữ phóng túng đầy chất độc giết người" (NVB).
Với một thứ vũ khí nguy hiểm như vậy trong miệng, rõ ràng chúng ta cần phải kỷ luật nó. Một chàng trai trẻ gặp khó khăn trong việc kiểm soát lời nói của mình đã được một cụ ông thông thái bảo đổ một túi trầu vào ngày gió. Khi trấu đã thổi và bay tứ tung, chàng trai trẻ được bảo phải gom lại tất cả. "Nhưng đó là điều không thể", chàng trai phản đối. "Và cũng vậy với những lời vô ý", ông già trả lời, "một khi chúng ta đã nói ra".
Một người khôn ngoan đã hỏi: "Làm sao để chúng ta có thể canh giữ thành trì trái tim mình nếu lưỡi chúng ta là một cánh cửa mở toan?". Kỷ luật thuộc linh của sự im lặng giúp chúng ta giữ gìn miệng mình và do đó giữ gìn trái tim mình (Châm ngôn 4:23). Đây là một kỷ luật mà nhiều người trong chúng ta có thể thực hành một cách có ích trong một "cuộc tĩnh tâm" thường xuyên trong ngày hoặc một giờ, và bằng cách học cách nói ít hơn và lắng nghe nhiều hơn mỗi khi chúng ta trò chuyện.
Hãy suy ngẫm về:
"Hỡi Đức Giê-hô-va, xin hãy giữ miệng tôi, Và canh cửa môi tôi."
~ Thi-thiên 141:3 ~
8. Thói quen thánh của phục tùng (Cô-lô-se 3:18 - 4:1)
"Hễ làm việc gì, hãy hết lòng mà làm, như làm cho Chúa, chớ không phải làm cho người ta"
~ Cô-lô-se 3:23 ~
Sự phục tùng là khả năng trút bỏ gánh nặng khủng khiếp của việc luôn phải đạt được mục đích của mình. Ngay cả khi chỉ suy ngẫm một chút, chúng ta cũng sẽ nhận ra rằng kỷ luật này hoàn toàn trái ngược với văn hóa. "Tôi sẽ làm theo cách của tôi" dường như là kim chỉ nam của rất nhiều người ngày nay.
Kỷ luật trong sự phục tùng giải phóng chúng ta khỏi chính mình đủ để có thể phân biệt được đâu là vấn đề thực sự và đâu chỉ là ý chí cố chấp. Chúa Giê-xu là tấm gương hoàn hảo về một người phục tùng. Ngài thường nói về việc đến thế gian không phải vì mục đích riêng của mình, mà là để làm theo ý muốn của Cha mình. Đây chính là điều nuôi dưỡng Ngài. Ngài nói "Đồ-ăn của ta tức là làm theo ý-muốn của Đấng sai ta đến, và làm trọn công-việc Ngài." (Giăng 4:34).
Chúa Giê-xu đã sống cả cuộc đời mình với thập tự giá trong tầm nhìn. Phao-lô mô tả cách Ngài hạ mình trên thập tự giá, biểu tượng vĩ đại của sự phục tùng và trở nên vâng phục cho đến chết (Phi-líp 2:8). Sống với thập tự giá trong tầm mắt là kiểu sống mà Chúa Giê-xu kêu gọi những người đi theo Ngài.
Khi Ngài nói: "Nếu ai muốn theo ta, phải liều mình, vác thập-tự-giá mình mà theo ta." (Mác 8:34), Ngài đang kêu gọi mọi người từ bỏ chính mình, chứ không phải tự ghét mình. Việc theo như vậy không có nghĩa là đánh mất bản sắc của chúng ta mà đúng hơn là tìm thấy bản sắc thực sự của chúng ta thông qua cách sống từ bỏ bản thân.
Đây là một trong những nghịch lý của Phúc Âm. Chính khi cho đi là lúc chúng ta được nhận lại. Khi mất mạng sống mình vì Chúa Cứu Thế, chúng ta cứu được nó. Đôi khi, sự phục tùng dược sử dụng như một vũ khí, một phương tiên để kiểm soát người khác; nhưng sự phục tùng thật tập trung vào thập tự giá mang lại sự tự do.
Khi Phao-lô kêu gọi vợ phải phục tùng chồng, chồng phải yêu thương, con cái phải vâng lời, cha không được khiêu khích, chủ phải công bằng và nô lệ phải vâng lời, ông đang kêu gọi mọi người ở mọi tầng lớp xã hội sống trong sự phục tùng lẫn nhau, đặt nhu cầu của người khác lên trên nhu cầu của bản thân.
Lời dạy này không hề lạc hậu cả trong thời của Phao-lô hay thời của chúng ta ngày nay!