Xứng đáng bên em

"Nếu số phận đã định tình yêu chúng ta không sẽ có kết quả, vậy tất cả những điều đang làm bây giờ có còn xứng đáng không?" - "Đáng"

Đó là câu trả lời của anh, một người mộng mơ trong tình yêu. Anh đã đáp lại một cách không do dự, nhưng không phải vì anh không để tâm đến nó rồi trả lời một cách quán tính, mà vì bằng tất cả lí trí của mình, anh trân trọng mỗi ngày được bước đi cùng cô.

Đối với anh, tình yêu như một cuộc chạy đua đường trường, và anh phải luôn nhắm đến đích mà chạy trong cuộc đua đó. Thế nhưng đích đến đó chưa bao giờ là điều quan trọng nhất, mà là cuộc hành trình và nhiều khi anh không nhận ra, hành trình khi bước vào tình yêu của anh đã bắt đầu từ trước khi quen cô rất nhiều.

Ngày anh còn bé khi được ôm ấp vào lòng ba mẹ mình, anh biết rằng khi yêu, người ta trân trọng từng cái nắm tay, cái ôm, cái thơm nhẹ từ người mình yêu. Những bữa cơm lúc cha anh đi công tác ở thành phố lại khiến anh hiểu nỗi nhớ day dứt của người yêu mình khi xa cách. Ngày còn đi học được thầy cô khen ngợi hay quở trách cho anh bài học về tình yêu thương bằng lời nói. Những hôm ốm đau, cha mẹ thức thâu dạy anh biết hành động vì tình yêu.


"Ôi Chúa tôi ơi, tôi đã làm gì?" - Anh thốt lên trong sự xót xa, lòng anh dằn xé khi thấy đôi hàng nước mắt cô rơi. Anh được trang bị kỹ lưỡng trong tình yêu, nhưng lúc anh yêu cô, anh yêu như một kẻ vô học.

Anh tức giận vì cô không hiểu anh không nhận ra rằng anh chẳng chịu hiểu cho cô.

Anh hiếm khi thể hiện tình yêu với cô ngoài cái nắm tay gượng vì anh không còn nhớ sự quý giá của chiếc hôn trìu mến.

Anh đã chọn ở một mình khi mệt mỏi, khiến cho người yêu mình bị bỏ quên.

Ngày cô mệt mỏi và nặng gánh ưu tư, anh chẳng thực sự ở bên.

Anh đã bỏ quên điều mình học được, như tham gia vào cuộc đua mà không mang giày, đau đớn và mệt mỏi. "Nếu vậy thì làm sao chạy được đến đích" - Anh thầm nghĩ. Từ ngày đó, anh yêu cô một cách mới, bằng hành động, bằng lời nói, bằng hết tâm ý. Anh yêu cô bằng tất cả điều có trong anh.


Đối với anh, tình yêu có thể được ví như dòng chảy của bốn mùa: có lúc nóng nảy, lúc dễ chịu, có lúc rực rỡ cũng có lúc hiu quạnh. Có người ham thích cái rộn ràng của mùa xuân nhưng than vãn cái nóng nảy của mùa hè, người khác tận hưởng tiết se lạnh của mùa thu nhưng giận dữ trong ngày giá rét khi đông về. Người nào không chịu được cái khó nhọc của tình yêu không đáng hưởng mật ngọt của nó.

Anh đã đọc qua nhiều khái niệm của tình yêu, nhưng tâm đắc nhất, anh nghĩ, là rằng "Tình yêu thương là hành động của ngôn từ". Xưa anh có quen một cặp vợ chồng già kia, dẫu có bất đồng lớn đến đâu cũng không bao giờ bỏ qua bữa cơm tối gia đình. Anh hỏi, bác trai cười mà bảo "đàn ông phải bản lĩnh, đừng chỉ sống bởi cảm xúc".

Anh có nhớ lần đầu tiên anh với cô cãi nhau, cô đã thốt ra lời chia tay trong cơn giận dữ. Anh lựa chọn im lặng lúc đó, chỉ đơn giản vì anh nghĩ nếu nói sẽ không có điều gì tốt được nói ra. Cảm xúc thì muốn phân bua nhưng anh biết ơn vì lúc đó đã hành động trong tình yêu thương: không ai yêu mà muốn xa người mình yêu. Nhờ vậy mà anh với cô mới có nhau ngày hôm nay.

Tình yêu màu hồng là tình yêu tạm thời hoặc không có thật, cảm xúc con người dễ thay đổi, thậm chí còn thay đổi theo thời tiết. Nhưng sự kiên định trong hành động mới khẳng định tình yêu trong lòng người ta. Từ ngày biết điều đó, anh kiên định trong tình yêu với cô.


Nếu số phận đã định tình yêu chúng ta không sẽ có kết quả, vậy tất cả những điều đang làm bây giờ có còn xứng đáng không? - Càng ngẫm kĩ về câu hỏi vu vơ của cô, anh càng chắc chắn rằng yêu cô là một trong những lựa chọn trân quý nhất của anh.

Đứa trẻ được bảo bọc ngày nào đã học được cách quan tâm người khác. Cô như người thợ kim hoàn tôi nước thép trong anh. Cô mở cánh cửa mơ mộng trong anh, đôi mắt vô cảm giờ cũng đã biết rơi nước mắt. Nhờ cô mà tương lai của anh được sáng tỏ, anh thấy rõ những năm cuối của đời mình.

Số phận đã không ngẫu nhiên mà cho anh và cô yêu nhau.

Vậy nên...

"Em à, ngay giờ phút này, yêu em là điều xứng đáng nhất trong cuộc đời anh"