Nhà Là Nơi Con Tim Hướng Về

"If home is where the heart is, then as the traveler, my home is nomadic. Diasporic static, shock me with these memories. I feel it all. I take home with me, I could never be alone. As an immigrant, Im always home."

Đây là những dòng thơ xuất hiện trong series Ginny & Georgia giữa lúc Ginny, nữ chính, đang đối diện với cuộc khủng hoảng căn tính của riêng cô:

Ginny chẳng phải người da màu, cũng không phải người da trắng vì bố mẹ cô đến từ hai sắc tộc khác nhau, họ đã từng có tình yêu sâu đậm với nhau nhưng phải phân li vì sự ngăn trở của gia đình, dần trở nên xa lạ;

Cô không có bạn bè hay mối quan hệ gần gũi nào vì phải di chuyển liên tục cùng mẹ mình, cũng vì thế mà bố cô cũng dần trở nên xa lạ;

Và điều tệ nhất là sự tin tưởng cô dành cho mẹ, người bên cạnh cô ngày đêm, cũng trên bờ vực của sự sụp đổ sau khi Ginny phát hiện nhiều bí mật động trời mà Georgia vẫn giấu diếm.

Cô cảm thấy mình "ở giữa", cô độc giữa khoảng không. không biết phải làm gì hay phản ứng gì, không thể yêu hay ghét, không thể trao sự tin tưởng của mình cho bất cứ ai, kể cả bản thân, cô không biết trái tim mình hướng về đâu, không biết đâu là "nhà".

Nhưng có 1 điều mà cô không hề hay biết, đó là "nhà" vẫn đang luôn nằm trong con tim cô.